Đang tải dữ liệu...

 

Diễn đàn sinh viên Toán Tin: Những suy nghĩ của bạn về tương lai sau khi tốt nghiệp đại học - Diễn đàn sinh viên Toán Tin

Jump to content

  • 3 Trang +
  • 1
  • 2
  • 3
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

Những suy nghĩ của bạn về tương lai sau khi tốt nghiệp đại học

#1 User is offline   Nguyên Hà 

  • Administrator
  • Nhóm: V.I.P Members
  • Bài viết: 1.122
  • Tham gia: 15 Tháng mười một, 04
  • LocationKhóa 2002
  • Được thích: 46 lần

Đã post 19 Tháng chín, 2005 - 07:45 PM

Hỡi các bạn sinh viên năm III và năm IV thân mến!

Sinh viên chúng ta học đến năm III, năm IV thì chắc chắn là không ai lại không một lần nghĩ đến tương lai của mỗi chúng ta sau khi ra trường, sau khi tích lũy được một lượng kiến thức không nhỏ từ giảng đường Đại học. Ai nói sinh viên khoa Toán khô khan, thực tế nhưng tôi lại nghĩ những ước mơ, những suy nghĩ của sinh viên khoa Toán chưa chắc khô khan và thực tế như vậy. Nó cũng có quyền bay bổng, có quyền mang nhiều màu sắc, có quyền hơi xa thực tế chút xíu, nhưng nó chính là những suy nghĩ trong chính mỗi chúng ta về tương lai của chính chúng ta.

Người mà nói khoa Toán thì phải khô khan chắc là chưa đọc nhật ký của anh Nguyễn Văn Thạc, một sinh viên khoa Toán trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Nhật ký "Mãi mãi tuổi 20" của anh có nhiều đoạn rất trữ tình, rất bay bổng. Và tôi nghĩ, sinh viên chúng ta bây giờ cũng không thua kém gì anh Thạc trong việc diễn tả những suy nghĩ của mình về tương lai của chính mình.

Nội dung cuộc thi này rất đơn giản: Bạn hãy viết một bài viết thể hiện những suy nghĩ của mình về tương lai của chính bạn sau khi bạn tốt nghiệp.

Thành phần tham dự: Toàn thể thành viên của Diễn đàn không phân biệt khóa nào.

Yêu cầu cuộc thi: Bài viết tham dự phải trên 300 chữ.

Thời gian kết thúc: 1 tuần trước sinh nhật lần I của Diễn đàn chúng ta.

Giải thưởng:
- 1 giải đặc biệt: cuốn sách Tìm công việc ưng ý - Đánh thức tiềm năng bản thân - Tác giả Đỗ Thanh Năm - Nhà xuất bản Trẻ.
- 2 giải khuyến khích: Miễn phí tham gia buổi sinh nhật lần I của Diễn đàn.

Hy vọng mọi người tham gia xôm tụ nhé! Và đề nghị các bạn không câu bài luôn. Chúng ta dành Topic này để tham khảo các suy nghĩ của các bạn khác nhé.


Đây là 1 cuộc thi do anh Hà khởi xướng từ năm 2005, đáng lẽ chủ đề này phải được bỏ chú ý, nhưng vì trong topic này có nhiều bài dự thi rất hay của các bạn tham gia, nên Ly đã thay tên của topic, và vẫn để Chú ý, mong các bạn xem đây là nơi để các bạn có thể viết lên suy nghĩ của chính mình về tương lai sau khi các bạn tốt nghiệp đại học, chia sẻ với mọi người những gì bạn ước mơ và hi vọng nhé! ;)

Được chỉnh sửa bởi luu_ly_tim: 30 Tháng bảy, 2008 - 08:06 PM

0

#2 User is offline   socola 

  • Thành viên cấp VI
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 460
  • Tham gia: 11 Tháng bảy, 05
  • LocationLầu xanh
  • Được thích: 0 lần

Đã post 19 Tháng chín, 2005 - 08:50 PM

Tốt nghiệp ra trường. Nếu bạn là người có tấm bằng khá giỏi thì ko nói mần chi. Nhưng với tui thì chắc là hơi khó. Tui chắc chỉ được trung bình là cùng. Với tấm bằng trung bình thì chắc là tui sẽ phải tìm một nghề trái nghành rồi. Nhưng ko sao, dân tóan mà, mấy thầy cô chẳng nói là dân tóan làm được mọi ngành nghề đó sao. :-)
0

#3 User is offline   Nguyên Hà 

  • Tác giả chủ đề này
  • Administrator
  • Nhóm: V.I.P Members
  • Bài viết: 1.122
  • Tham gia: 15 Tháng mười một, 04
  • LocationKhóa 2002
  • Được thích: 46 lần

Đã post 20 Tháng chín, 2005 - 06:54 PM

Cám ơn socola post bài đầu tiên, nhưng mong bạn post dài hơn một chút cho đúng với yêu cầu cuộc thi. Hy vọng các bạn khác cũng đừng bình phẩm không hay về ý kiến của các bài viết. Mình đã xóa 3 bài viết của ôngchùm và p4rd... để topic của chúng ta không bị loãng quá. Các bạn thông cảm. :-)
0

#4 User is offline   NTD2885 

  • Thành viên cấp IV
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 147
  • Tham gia: 24 Tháng tám, 05
  • LocationThe Shadow of AKU
  • Được thích: lần

Đã post 20 Tháng chín, 2005 - 10:21 PM

Tui ko là dân tóan nên tui ko giống bác socole. Nhưng nếu khi đã ra trường thì mà dù cho có lọai gì đi nữa thì mấy bác cũng đừng có buồn khi phải làm trái nghành. Có khi nghành trái lại hợp và dễ kiếm money thì sao nhỉ. Tui hy vọng khi học xong sẽ có đủ kiến thức cần thiết về IT và Hardware là được rùi. Nếu có vốn thì làm ăn còn ko thì mần cho người ta. Hehe. Hy vọng là dzậy. Àh còn nữa, chấm hết. Hehe.
0

#5 User is offline   ông chùm 

  • Thành viên cấp II
  • Nhóm: Members
  • Bài viết: 47
  • Tham gia: 12 Tháng chín, 05
  • Được thích: lần

Đã post 25 Tháng chín, 2005 - 01:21 AM

Ước mơ trong tương lai ư?
Chủ đề này hay đấy. Vì từ trước tới giờ tôi có những ước mơ, tâm sự mà không biết
thổ lộ cùng ai. Tiện có cái topic này, tuôn ra một thể vậy.(ở forum này không ai bít mình)

Văn chương của tôi rất kém ( dao động từ 5 tới 6 :D), nên viết hơi lộn xộn, kô biết có lạc đề hông và cũng không biết
có nói hết những gì mình suy nghĩ hông.
Các bạn thông cảm hen.

Ước mơ của tôi nhiều lắm (thực tế cộng viễn vông :D).
Chuyện xã hội trước hen.
Tôi rất thích đọc báo, sách nói về các tấm gương sáng. Vì họ là những con người nghị lực, mặc dù có
những mặt họ không tốt, bị người khác chê. Nhưng những mặt tốt của họ rất đáng nể rất đáng phục. Cái
tôi học được từ những con người ấy là ý chí, sự quyết tâm, lòng nhiệt huyết, sự chân thành.
Đọc những việc làm của họ, tôi rất ngưỡng mộ. Ước gì mình làm được như họ, ước gì mình thiệt là siêu,
thiệt là chùm, để có thể làm gì đó cho đất nước, cho mọi người.
Nếu sau này tôi có nhiều tiền, tôi sẽ tài trợ cho tụi nhỏ ham học ở quê tôi.
Vì hồi nhỏ tôi sống trong một khu phức tạp. Bạn bè cấp 1 của tôi có nhiều đứa vừa vá xe, bán hàng, vừa đi học.

Có một chuyện mà tôi nhớ mãi. Đó là một lần bị mất cây bút mực. Cả lớp đóng cửa lại, xét cặp từng đứa một.
Sau một hồi truy tìm, cô giáo đã tìm ra được bạn T có cây bút giống của tôi (cây bút của tôi khác biệt nên dễ nhận ra).
T chối, bảo là đó là cây bút của T. Sau đó chuyện gì gì đấy xảy ra mà tôi không nhớ rõ lắm. Chỉ có nhớ một đám bạn
méc cô để phạt T (mấy đứa bạn tôi binh tôi lắm) và ánh mắt T khá buồn.
Còn tôi hả hê vì đã tìm ra lại được cây bút. Tôi đã kể chuyện này cho bố tôi.
Bố tôi nhìn tôi với một ánh mắt mà tôi không biết tả như thế nào và nói: "Con không nên làm vậy. Bố biết bạn T và con
nên đem tặng cây bút này cho bạn ấy đi."
Bố tôi chở tôi ra nhà bạn T. Nhà bạn ấy ở Ngã tư, chỗ vá xe... Lúc tôi ra thì tôi thấy bạn ấy đang phụ bố.
Thật sự, tôi không tưởng tượng được sao lại có bạn vừa đi học, vừa đi làm nhỉ (mặc dù chỗ tôi ở toàn là dân nghèo,
nhưng tôi vẫn không để ý, con nít mà).
Lúc đây tôi chỉ biết quậy phá và chơi không à.
Lần đầu tiên tôi biết đến thế nào là sự khổ cực, nghèo khó. Tôi đã tặng bạn ấy cây bút và tôi và bạn ấy đã là bạn tốt.
Bi giờ tôi nhớ ánh mắt tươi cười chào tạm biệt tôi của T khi tôi lên thành phố học vào lớp 5.

Từ việc đó, tôi bắt đầu quan sát xung quanh. Tôi quan sát mọi người làm việc, quan sát những người bạn đồng trang lứa
(và sau này là tôi quan sát các đứa trẻ (vì tôi lớn rồi mà) ).

Nguyên nhân thứ hai của việc tôi muốn tài trợ cho tụi nhỏ ham học bắt đầu từ lúc tôi lên thành phố học năm lớp 5.
Trường đó xa chỗ tôi ở lắm, đi lại cực kì khó khăn. Thường là phải dậy sớm, xin đi ké xe các nhà máy ở khu công nghiệp,
dậy trễ hơn thì đi xe đò, hoặc đi ké ai đó lên thành phố làm việc.
Buổi trưa, chiều thì phải đón xe Daihatsu về. Việc đón xe vô cùng cực khổ.
Phải đón xe tới 2 lần.
Lần 1, từ trung tâm thành phố ra gần ngoài rìa.
Đoạn đường này có nhiều xe nên dễ đón.
Lần 2, ác mộng, ngán nhất là khúc này.
Ít xe lắm, toàn xe chạy theo kiểu lấy mồi (tức là rước khách, chạy một khúc quay xe lại rước khách tiếp, mấy ông lơ xe
lúc nào cũng bảo chạy rồi yên tâm đi) hoặc là nằm im một chỗ đợi đông khách mới chạy.
Ghét nhất là mấy cái xe nằm đợi. Có những lúc tới 1h trưa mới về tới nhà, đói muốn xỉu luôn.
Nhưng bị nhiều lần như vậy nên tôi khôn hơn một chút. Biết cách quan sát bắt đúng xe chạy thiệt.
(thời thế tạo anh hùng :D)

Chỗ tôi ở, chỉ có mình tôi học ở trên thành phố nên tôi đi về một mình. Trong lớp tôi, chắc nhà tôi là xa nhất.
Buổi chiều đón xe về thì phải ráng đón trước 6 h tối. Vì quá giờ đó, thì coi như mấy xe đi ngủ hết rồi.
Khi đi trên các xe Daihatsu, thường tôi là người nhỏ tuổi nhất và đi xa nhất, bao giờ cũng đi tới bến :D.
Thỉnh thoảng có vài người lớn nói chuyện với tôi. Sao còn nhỏ mà đi học chi cho xa vậy.
Dạ con học trường chuyên :D ( khoe)
Họ thấy tôi có ngoan ngoãn, hiền lành nên thường họ trả tiền xe cho tôi.
Họ bảo với lơ xe: "Thấy thằng nhỏ này siêng năng nên tui trả tiền cho nó luôn."
Rồi có những lúc bắt xe ở đoạn hai, chờ hoài hổng có chiếc nào chạy tới. May thay thỉnh thoảng có một chị, một anh
đi xe máy trờ tới kêu tôi đi đâu để chở về cho. Hix, tôi sợ bị bắt cóc lắm. Nhưng mà thấy học mặc áo học sinh (chắc cấp 3)
và gần đuối rồi nên tôi lên đại. May mà mấy anh chị cùng đường với tôi, và qua nói chuyện với mấy anh chị, mấy anh chị
bảo cũng từng trải qua giống như tôi nên giúp lại.
Từ đấy tôi biết được thế nào là người tốt. Tôi tự hứa là sau này có nhiều tiền phải tài trợ cho mấy đứa đi học xa, để
động viên tụi nó đi học mới được. Và bi giờ mỗi lần khi về thành phố chơi, tôi đều quan sát trên đường có đứa nào giống
mình hồi xưa hông để tôi cho nó đi ké, kể cho nó chuyện hồi xưa của mình để động viên tụi nó học (hổng phải khoe
đâu à nha ). Nhưng mà sau này có lẽ thành phố nâng cấp lên, đường xá dễ đi, xuất hiện xe đưa rước học sinh nên tôi
vẫn chưa thấy đứa nào giống mình. Thiệt mừng cho đời sau.
Việc thứ hai tôi làm là tài trợ cho mấy bạn ở trường Nguyễn Đình Chiểu (ở Sài Gòn này).
Tôi ở gần trường này và tôi thường có thói quen đi xung quanh quan sát mọi người làm việc.
Lúc cấp 3, tôi đi học ngang qua trường NĐC.
Các bạn ở trường NĐC ở nội trú trong trường và xung quanh đó.
Chả biết sao tôi có ý nghĩ như vậy nữa.
Có lần một đêm Noel, tôi ra ngoài xem mọi người đón Noel như thế nào. Tôi thấy ở đâu cũng nhộn nhịp, trừ một chỗ.
Đó là ở trường NĐC.
Tôi tự hỏi các bạn ấy có đón Noel không, rồi Trung thu không. Nếu có họ đón như thế nào?
Có lần buổi chiều đi dạo ngang qua, tôi thấy các bạn ấy đang chơi đá banh (lúc đó báo đăng có giải đá banh cho
trẻ khiếm thị nên tôi chú ý). Tôi thấy các bạn chơi rất nhiệt tình, cả cổ động viên nữa.
Điều đặc biệt mà tôi luôn bắt gặp ở các bạn ấy là nụ cười. Các bạn ấy luôn nở nụ cười. Mọi người có bao giờ để ý đến
điều này không? Tôi thấy họ thật nghị lực, yêu đời, không hề mặc cảm.
Và có rất nhiều việc tôi quan sát đuợc từ các bạn ấy, khi nào đó tôi sẽ post tiếp.

Còn việc giúp cho đất nước hùng mạnh, giàu sang thì thiệt tình tôi thấy nó to quá. Có mơ nhưng hông dám mơ nhiều
bằng hai việc trên.
Nhiều lúc đọc những việc làm của những tấm gương thấy mà ham. Muốn được như vậy ngay lắm.
Nhưng mà nghĩ lại mình còn kém quá. Phải ráng nhẫn nại, dục tốc bất đạt.
Muốn giúp ích cho đời thì bi giờ ráng học đi. Sau này sẽ tính típ.

Trên là những ước mơ tạm gọi là ước mơ xã hội (cũng kô bít gọi như thế nào cho phải).
Những ước mơ đó tôi cũng không biết có làm được hông (mơ mà).
Những ước mơ lớn nhất, quyết tâm nhất là những ước mơ dành cho gia đình tôi và cho tôi.
Bây giờ tôi buồn ngủ quá. Mai sẽ post tiếp.
Chào mọi người. :-)
0

#6 User is offline   dothicattram88 

  • Moderator
  • Nhóm: V.I.P Members
  • Bài viết: 599
  • Tham gia: 29 Tháng năm, 07
  • Được thích: 26 lần

Đã post 21 Tháng mười, 2007 - 07:52 PM

Em sẽ tham gia chủ đề này. Chờ bài viết của em nhé!
0

Chia sẻ chủ đề này


  • 3 Trang +
  • 1
  • 2
  • 3
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

1 Người đang đọc chủ đề
0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên giấu tên